Thưa những Bạn, xưa nay Xấu nhiều, xuất sắc hiếm… nhưng tốt luôn được ca ngợi mà phía tới, nhân bản. Xấu bị bài xích, lắm tai ương mà đi mang lại tự tuyệt… Xung quanh bọn họ là gì, những điều giỏi không dễ chú ý thấy, cũng bởi hoàn cảnh xấu mà khó khăn cảm để thông được…Nhưng nếu cách chân bọn họ đi tới, mở lòng bản thân ra, Thiện tâm hơn…hóa ra điều xuất sắc vốn ngự trị trong mình nhưng rồi chính vì như thế sẽ chạm mặt được…

Những truyện ngắn tiếp sau đây vốn dĩ của fan khác, cơ mà tôi hiểu được, nghe thấy, nhớ mãi, ngồi biên soạn lại thiệt ngắn, với lối hành văn của mình. Thế cho nên mạn phép Tác giả, thậm chí còn tôi vẫn như dồn rất nhiều tình cảm của chính mình (bởi bao gồm tôi trải qua với gần như con người và cảnh huống giống như ), để tuyển lựa hơn ý thức của truyện với gửi đến những bạn… Ôi! Để giỏi cũng không nặng nề lắm đâu ! bắt buộc đến thái độ sống lành mạnh và tích cực và do nhau… tất cả phải không nhỉ ?

Chuyện 1 : buổi tiệc đêm vào nhà dọn dẹp vệ sinh ( Nguyên Tác: Chu Hải Lượng – TQ)

Chị là Oshin – người giúp vấn đề nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, siêu giàu có. Đêm xuống, xong xuôi việc, gấp rút về với người con trai nhỏ tuổi 5 tuổi cả ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời siêu nhiều bằng hữu quan khách đến tham dự lễ hội đêm. Ông nhà bảo : bây giờ việc nhiều, chị rất có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều người con trai nhỏ tuổi quá, ở trong nhà tối 1 mình lâu đã sợ hãi. Ông công ty ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Bạn đang xem: Câu chuyện về lòng yêu thương con người

Chị với theo con trai đến. Đi con đường nói cùng với nó rằng : người mẹ sẽ cho bé đi dự lễ hội đêm. Thằng nhỏ nhắn rất háo hức. Nó đâu biết là bà mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không thích cho trí tuệ trẻ trung của nó cần sớm đọc sự biệt lập giữa fan giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 mẫu xúc xích.

Khách khứa đến mọi khi mỗi đông. Người nào cũng lịch sự. Căn nhà rộng và tráng lệ… nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không tiếp tục để đôi mắt được đến người con nhếch nhác của mình. Chị sợ hãi hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của những người. ở đầu cuối chị cũng đưa ra được bí quyết : chuyển nó vào ngồi trong phòng dọn dẹp của chủ… đó có vẻ như như là nơi yên tĩnh và không có ai dùng cho tới trong buổi tiệc tối nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị nắm lấy giọng nao nức nói với nhỏ : Đây là phòng dành cho con đấy, nào tiệc tối bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong các số ấy đợi chị đón về. Thằng bé xíu nhìn “căn phòng giành riêng cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, xinh xắn quá mức mà chưa từng được biết. Nó yêu thích vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được bỏ lên bàn đá có gương, cùng âm ư hát… từ bỏ mừng mang đến mình.

Tiệc tối bắt đầu. Người sở hữu nhà nhớ đến con trai chị, chạm mặt chị đang trong nhà bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: lần chần nó đang chạy đi đằng nào… Ông chủ quan sát chị có tác dụng thuê như dường như giấu diếm khó khăn nói. Ông âm thầm đi tìm… Qua phòng dọn dẹp thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: cháu nấp sinh sống đây làm gì ? con cháu biết đây là ở đâu không ? Thằng bé bỏng hồ hởi : Đây là phòng ông công ty nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, bà bầu cháu bảo thế, tuy thế cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi trên đây cùng nạp năng lượng cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, vậy kìm nước mắt chảy ra, ông vẫn rõ tất cả, thanh thanh ngồi xuống nói ấm áp: nhỏ hãy chờ ta nhé. Rồi ông trở lại bàn tiệc nói với đa số người hãy thoải mái và tự nhiên vui vẻ, còn ông đã bận tiếp một bạn khác quan trọng của đêm hôm hôm nay. Ông để một ít thức ăn uống trên cái dĩa to, và với xuống chống vệ sinh. Ông gõ cửa phòng định kỳ sự… Thằng bé mở cửa… Ông cách vào: Nào bọn họ cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt đối hoàn hảo này nhé. Thằng nhỏ nhắn vui hí hửng lắm. Hai bạn ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng cả nhà nghêu nghêu hát nữa chứ… gần như người cũng đã biết. Liên tục có khách đến thân thương gõ cửa ngõ phòng vệ sinh, kính chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc bọn họ ngon miệng, thậm chí đa số người cùng ngồi xuống sàn hát những bài bác hát vui của trẻ em nhỏ… toàn bộ đều thật chân thành, nóng áp!

Nhiều năm mon qua đi… Cậu bé xíu đã rất thành đạt, trở buộc phải giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu lại trong làng mạc hội. Tuy vậy không lúc nào quên trợ giúp những người nghèo nàn chăm chỉ. Một điều quan lại trọng đã tạo nên trong nhân biện pháp của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã cực kỳ nhân ái cùng cẩn trọng đảm bảo tình cảm và sự từ tôn của một đứa nhỏ nhắn 5 tuổi như thế nào…

Câu chuyện 2 : con Vẹt Xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo kiện – TQ)

Lưu tư Kinh, là đàn ông duy tuyệt nhất của người mẹ quả phụ nghèo sống làm việc miền quê thưa người, xa lắc. Anh cố chí lên tp mưu mong tiến thân để sống tốt và góp được mẹ già địa điểm quê nhà. Công việc và hầu như lo toan chẳng lúc nào dứt… Lòng đầy nhớ thương, tuy nhiên chẳng về cơ mà thăm người mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi hầu như đặn về mang lại bà… Nhưng có lần trong thư người mẹ anh gửi: con trai ơi… đã quên bà mẹ rồi sao… Anh phát âm thư nhưng mà nước mắt lã chã.

Rồi anh cũng đã tạm thu xếp mọi việc về quê thăm mẹ. Lòng tràn trề hân hoan… người mẹ con lâu ngày gặp gỡ lại mừng mừng tủi tủi khôn xiết. Sờ nắn bờ vai con, người bà bầu rưng rưng: con ơi, người mẹ nhớ bé lắm…! Anh bao phủ lấy người mẹ trong khi héo mòn đi qua năm tháng mà nhòa lệ: người mẹ ơi, nhỏ nhớ chị em lắm…! Lần này nhỏ về sở hữu cho mẹ Con Vẹt Xanh thiết lập đắt tiền lắm, nhỏ đã nuôi dạy nó lâu… lúc con ra đi nó sẽ ở nhà bầu các bạn với mẹ cho đỡ đơn lẻ và bà bầu cũng thấy con sát bên hàng ngày. Chị em nghe chỉ bảo: con tốn tiền đến vậy thật ko thỏa đáng. Bà bầu chỉ ý muốn thấy bé hàng ngày… Anh bảo: mẹ hãy kiên tâm, đến khi bé tích lũy đủ tiền sẽ đón mẹ đi cùng.

*
Ở đơn vị được vài ngày, Lưu tư Kinh chia tay người mẹ lên đường quay trở về thành phố, lại lao vào làm ăn, phấn đấu. Bà bầu già trong nhà một bóng. Nhỏ Vẹt Xanh kề bên bà, thỉnh thoảng nó lại cất tiếng: Mẹ ơi, nhỏ Lưu tứ Kinh đây, bé nhớ mẹ lắm… chị em ơi, bà mẹ vất vả quá, nghỉ ngơi tay một ít đi mẹ… bà mẹ ơi mẹ mạnh mẽ nhé… Bà cảm thấy vui vẻ và ấm lòng hơn hết sức nhiều. Bà yêu quý quý con Vẹt Xanh vô cùng, tắm rửa rửa, chăm sóc cho nó, trò chuyện từng ngày như với đàn ông mình vậy.

Xem thêm: Hà Nội Các Địa Điểm Ưa Thích, 30 Địa Điểm Vui Chơi Ở Hà Nội Xịn Xò Nhất 2021

Một năm, bà bị trọng bệnh, sau thời gian ngắn đang qua đời. Hàng xóm đã có tác dụng đám mang lại bà cùng tìm cách báo mang lại anh biết. Hẫng hụt, nhức khổ, Lưu tư Kinh hoàn thành bỏ các công việc, ngay lập tức lên tàu xe pháo trở về… căn nhà trống không, vẫn tồn tại mùi hương khói. Lọ tro của chị em được bỏ trên bàn hướng chính giữa. Anh nức nở mến xót chị em và ăn năn vô cùng dường như không về chăm sóc và chuyển được chị em đến chỗ an nghỉ cuối cùng.

Mệt mỏi cùng suy sụp, anh ôm tấm hình ảnh mẹ vào lòng thiếp đi lúc nào ko biết. Anh mơ thấy người mẹ hiền sẽ ngôi khâu vá bên anh, mỉm cười, quạt mang đến anh ngủ, thoang thoảng bên tai anh tiếng nói: nhỏ ơi, mẹ nhớ nhỏ lắm… Anh vui vẻ muốn nhào vào bao phủ lấy mẹ! Choàng tỉnh, không một ai xung quanh cả, cơ mà tiếng nói : nhỏ ơi, con bao gồm khỏe không… bà mẹ nhớ nhỏ lắm… vẫn trường đoản cú như rất cách đây không lâu đấy vọng đến… Anh đi dịu gần cho ban công gần kề vườn. Tiếng nói phát ra tự đó. Dưới tia nắng hoàng hôn cuối cùng chiếu thẳng qua kẽ lá. Anh nhận thấy Con Vẹt Xanh vẫn đậu bên trên cành cây! Anh đỡ nó lên tay, nó lại hót : bé ơi, nhỏ khỏe không? bà mẹ nhớ nhỏ lắm… con Vẹt đã tí hon và tả tơi đi vượt nhiều. Lưu tứ Kinh ôm con Vẹt vào ngực mình nức nở: bà mẹ ơi, bé thương nhớ bà bầu vô cùng…

Ôi! bà mẹ anh trước khi qua đời vẫn mở lồng thả Vẹt Xanh ra. Nhưng lại nó đang sống thai bạn lân cận bà bao ngày, dường như thấu được tình yêu của Bà mà không mờ đi, vẫn sinh hoạt lại tòa nhà nghèo trống vắng này như hóng Lưu tư Kinh trở về nhưng mà nhắn nhủ lời ngọt ngào của Bà với anh ấy…

Câu chuyện 3 : bát Mì cuối năm (Không rõ Nguyên Tác – Nhật Bản)

Người Nhật có phong tục đêm cuối năm, trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi cá nhân ăn một chén mì truyền thống để bên nhau ôn vậy tri tân.

21h tối Giao Thừa, cửa hàng mì của các cụ Bắc Hải Đình đã hết khách, họ sẵn sàng đóng cửa, sẵn sàng cho lễ vớ Niên của nhà mình… giờ đồng hồ chuông gió trước của vang lên, ông ra mở cửa: Một người đàn bà trung niên với nhị cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông bọn họ thật lam lũ, ngập xong xuôi xin phép cách vào. Sau khoản thời gian xếp mang lại họ ngồi trước bàn, ông công ty quán ngóng đợi. Người thiếu nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba người mẹ con chúng tôi một chén mì được không? khá ngạc nhiên, mà lại ông nói vâng, và quay vào dặn bà làm cho một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba người mẹ con thuộc chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé nhỏ đang ăn uống ngẩng đầu nhìn mẹ hỏi: mẹ ơi, liệu năm tiếp theo nhà ta đạt được ăn như vậy này nữa không? Người chị em nhẹ nhàng nói: họ sẽ cùng cố gắng để được như vậy nhé! Ăn ngừng họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà nhà quán quan sát theo ái ngại...

Một năm vừa qua đi hết sức nhanh... Lại cho sau 21h Giao thừa sang năm, ông bà công ty quán dường sẽ quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con líu ríu bước vào như nhằm trốn cái không khí lạnh cắt da mặt ngoài. Trông chúng ta tiều tụy hơn, với người người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông nhà quán vồn vã, rồi phi vào trong dặn bà làm tía bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy có tác dụng một bát may mắn họ. Cơ mà bà làm để đủ no và ấm lòng cho tía người. Họ ngồi vào mẫu bàn bình thường năm ngoái, ăn rất ngon, náo nức dặn dò nhau những việc phải nỗ lực cố gắng hơn những năm mới. Xong, người mẹ vùng dậy cảm ơn, ước ao trả thêm tiền cho chén mì đó, tuy vậy ông bà quan tâm từ chối: Được ba người mẹ con đến đây, cùng nếu quán công ty chúng tôi như là nơi ba người mẹ con rất có thể hưng phấn rộng cho đều điều những vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý hóa rồi...

Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên trên tấm biển con giữ chỗ trên cái bàn đó trong quán, giành cho họ. Tuy vậy mãi sau 21h ko thấy họ quay trở lại... Ông bà có xúc cảm buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng siêu thị để chuẩn bị Tất Niên... Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi người sử dụng cũng biết chuyện mà lại cảm động, không có ai ngồi vào dòng bàn đó tối ngày Giao quá cả và người nào cũng có ý vừa nhâm nhi chén bát mì vừa muốn đợi Ba mẹ Con trở lại…

Rồi lại một cái Tết nữa... Đã vượt 21h ông bà công ty quán định nói lời cảm ơn cuối năm với đa số người đang còn trong quán thì giờ đồng hồ chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Tía người : một thanh nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú mạnh mẽ bước vào. Bên cạnh đó quen thuộc, bọn họ tiến đến loại bàn kia. Ông chủ khiêm nhịn nhường nhắc: Thưa, vị trí này đã được dành cho người khác ạ... Họ xin được ngồi ngay bàn gần kề bên. Ông chủ lễ độ hóng họ gọi. Người đàn bà ngẩng lên: Xin cho ba chúng tôi Một chén Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay không còn về phía họ: hợp lý các vị là Ba bà bầu Con ngày xưa? công ty chúng tôi đã mong mỏi chờ các vị bấy lâu...

Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và thân phụ chúng tôi bị tai nạn ngoài ý muốn qua đời đang lâu, để lại món nợ vô cùng lớn, công ty chúng tôi đã vô cùng khó khăn nên đã các năm không còn kĩ năng được ăn uống mì tất niên cuối năm nữa. Hiện giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở về đây muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tấm lòng của ông bà cơ mà nhờ đó shop chúng tôi đã thêm được sự nóng lòng để cố gắng vượt qua… toàn bộ tràn đầy xúc động đứng dậy bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.